Trở lại Bắc Kinh đã được hai ngày, trong đầu Vương Trạch Vinh vẫn còn lởn vởn những suy nghĩ xung quanh tình hình phức tạp ở thành phố Xuân Dương. Từ tình hình mình có thể đoán chắc hiện tại hệ thống công an ở thành phố Xuân Dương đã không còn dùng được nữa, nếu mình muốn tháo gỡ cục diện ở Xuân Dương thì tất không thể bỏ qua khối công an này.
Qua tin tức có thể thấy được, cục trưởng cục công an thành phố Xuân Dương hiện nay là một người từ tỉnh ngoài điều tới. Nhờ có quần chúng tố cáo nên Ủy ban Thanh tra Kỷ luật từ bên trên về điều tra và đã tạm thời cách chức hắn bởi vì tham nhũng. Thành phố Xuân Dương lúc này đang bỏ trống chức cục trưởng cục công an.
Điểm qua trong đầu những người đi theo mình ở bên hệ thống công an, tốt nhất đương nhiên là Vu Dương và Điền Quang Binh. Nhưng hiện giờ cấp bậc hai người này hơi cao, nếu điều bọn họ tới đây thì không thỏa đáng. Trước mắt chỉ có thể nắm lấy vị trí cục trưởng cục công an này, phải làm từ từ, vị trí bí thư công an ủy kia cũng không phải dễ tóm như vậy.
Nghĩ đi nghĩ lại, Vương Trạch Vinh cảm thấy để Mạc Đại Bưu là thích hợp nhất. Đây là một công an lão thành với kinh nghiệm hết sức phong phú đã về phe mình khi còn ở Khai Hà, tin chắc rằng chỉ có người này mới có thể ứng phó được tới tình hình phức tạp ở Xuân Dương.
Nhớ tới Mạc Đại Bưu, Vương Trạch Vinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037638/chuong-920.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.