Thời tiết phía bắc rất lạnh, Vương Trạch Vinh mặc quần áo rất nhiều nên trông giống một người từ nông thôn tới Tỉnh Bắc Dương tìm việc.
Tục ngữ nói mắt thấy mới là thật, Vương Trạch Vinh dự định thầm đến Tỉnh Bắc Dương tìm hiểu tình hình.
Trong thời gian này Vương Trạch Vinh từ các nguồn tin mà cảm giác Tỉnh Bắc Dương không hề như mọi người vẫn nghĩ.
Vương Trạch Vinh vốn hẹn cùng đi với Lữ Hàm Yên, sau đó vì Hạng Tâm Lam hẹn cô đi ra nước ngoài nên Vương Trạch Vinh chỉ có thể đi một mình.
Vì hiểu rõ tình hình, Vương Trạch Vinh cố ý ăn mặc rất bình thường.
Theo Vương Trạch Vinh nghĩ thì mọi người ở Tỉnh Bắc Dương mặc đều là quần áo rộng thùng thình, kết quả làm y ngạc nhiên. Đến đây mới phát hiện người ở đây không mặc loại quần áo như mình.
Khi xuống máy bay thì đã là tầm 11 giờ đêm. Vương Trạch Vinh đưa mắt nhìn thì thấy tuyết phủ trắng kihawps nơi.
Ra khỏi sân bay là một con đường dài, Vương Trạch Vinh đứng trong gió nhìn quanh thì thấy ngoài taxi và xe bus ra thì không còn xe cộ nào khác.
Nhìn thoáng qua xe bus đã kín khách, Vương Trạch Vinh đang định đi tới thì nghe một người sau lưng gọi:
- Có phải muốn vào thành phố không? 30 tệ một người, còn thiếu một người, lên xe là đi ngay.
- 20 tệ.
Vương Trạch Vinh vừa đi vừa đáp lại.
Nhưng người đằng sau lớn tiếng nói:
- 20 cũng được, trời lạnh mà,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037631/chuong-916.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.