Vào một ngày thứ sáu, Vương Trạch Vinh xin nghỉ và ngồi máy bay về Thành phố Chiếu Đông tỉnh Sơn Nam.
Lần này vì không muốn ai biết nên Vương Trạch Vinh không gọi điện, hắn xuống máy bay liền lập tức về huyện Khai Hà.
Đeo cặp da đen, Vương Trạch Vinh cảm thấy rất thoải mái. Từ sau khi lên làm Bí thư thị ủy, hắn ít có cơ hội đi một mình thế này.
Vương Trạch Vinh đứng đó thì từ bề ngoài không hề giống nhân vật lớn mà giống một thanh niên mới tham gia công tác.
Có đôi khi con người là như vậy, không đạt đến cấp độ nhất định thì hy vọng mình được oai phong. Nhưng khi đạt đến cấp độ nhất định thì lại chán ghét cuộc sống này.
Đứng ở bên ngoài sân bay, Vương Trạch Vinh nhìn xung quanh. Thành phố Chiếu Đông hai năm nay phát triển rất nhanh, máy bay có lẽ đã được sửa lại nên rất đẹp.
Ngay khi Vương Trạch Vinh đang nhìn thì một chiếc Audi đột nhiên dừng lại trước mặt hắn.
- Vương Trạch Vinh.
Cửa xe hạ xuống, chỉ thấy một cái đầu vươn ra rồi giật mình nói.
Vương Trạch Vinh không ngờ có người nhận ra mình. Hắn cũng có chút giật mình nhìn thì thấy là Tào Hưng Hạo.
- Ha ha, Hưng Hạo, sao lại tới đây?
Vương Trạch Vinh mở cửa và vào trong xe Tào Hưng Hạo.
- Không phải là anh lén chạy tới Thành phố Chiếu Đông đó chứ? Thầm kiểm tra sao?
Tào Hưng Hạo khó hiểu hỏi.
- Sao thế, tôi không thể tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037602/chuong-908.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.