Ba ngày sau khi kết thúc buổi học, Lô Kỷ Chu lặng lẽ đi tới trước mặt Vương Trạch Vinh rồi nói:
- Bí thư Vương, tối có rảnh không, tôi hẹn vài người.
Vương Trạch Vinh gật đầu nói:
- Được, anh nói địa điểm, tôi sẽ tới.
Thấy Lô Kỷ Chu như vậy, mấy đám bạn học đều có chút khó hiểu.
Lô Kỷ Chu là một Phó chủ tịch tỉnh nên mọi người khá chú ý, mọi người cũng biết tình hình của y. Bây giờ Lưu gia đã suy yếu nên người Lưu hệ rất nguy hiểm, rất ít người xem trọng Lô Kỷ Chu.
Bây giờ thấy y là Phó chủ tịch tỉnh lại ăn nói khép nép với Vương Trạch Vinh như vậy, những người này liền cười cười. Xem ra Lô Kỷ Chu đã đổi chỗ dựa.
Vương Trạch Vinh cất sách vào cặp rồi đi ra ngoài. Hắn cũng muốn xem Lô Kỷ Chu hẹn ai.
Lô Kỷ Chu hai hôm nay đã rất chú tâm trong việc này. Y biết dựa vào Vương Trạch Vinh thì cần phải làm ra thành tích, như vậy mới khiến cho Vương Trạch Vinh thấy mình có tác dụng.
- Lão Lô, y có thể được không?
Trưởng ban tổ chức cán bộ tỉnh Tây Nhật Tào Kiến Sơn đứng phía sau Lô Kỷ Chu rất lo lắng mà nói.
- Hôm nay sẽ biết.
Tình hình Lô Kỷ Chu bây giờ đã tốt hơn mấy hôm trước. Nhìn thoáng qua mấy người đến, Lô Kỷ Chu nói:
- Chuyện này chúng ta cũng đã nghiên cứu, chắc là được.
Tào Kiến Sơn nói:
- Tình hình Nam Châu bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037567/chuong-892.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.