Vương Trạch Vinh nói với Uông Phỉ:
- Hay chúng ta tìm chỗ nào ăn gì đó là được.
Uông Phỉ nói:
- Anh chẳng lẽ sợ xảy ra chuyện như lần trước. Lần này chúng ta không đến mấy chỗ đông người nữa, tìm một địa điểm có hoàn cảnh tốt là được.
Vương Trạch Vinh cười nói:
- Được, Tiểu Phỉ quen Phượng Hải nên dẫn đường.
Uông Phỉ vội vàng nói:
- Yên tâm, lần này em mang mọi người đến ăn ở nơi nhất định không xảy ra chuyện.
Vương Trạch Vinh làm lái xe, hai cô gái vui vẻ ngồi nói chuyện.
Bởi vì được mẹ đồng ý nên Uông Phỉ càng vui hơn. Bây giờ cô cũng bớt xấu hổ hơn trước.
Vương Trạch Vinh cũng thích cảm giác dám yêu dám hận của Uông Phỉ.
Theo hướng dẫn của Uông Phỉ, ba người đến một quán ăn ven đường.
Thấy quán trông rất bình thường, Uông Kiều cười nói:
- Tiểu Phỉ, em có phải tìm không được chỗ nên chỉ loạn không thể?
Vương Trạch Vinh nhìn quán thì phát hiện trước cửa đỗ đầy xe công nên có chút giật mình:
- Sao ở đây có nhiều xe công thế?
Uông Phỉ cười nói:
- Hai người đừng thấy vẻ ngoài bình thường, bên trong rất được.
Uông Kiều nói:
- Sao có nhiều nhân viên chính quyền đến đây thế?
Uông Phỉ nói:
- Giá cả nơi đây khá phù hợp nên mọi người hết giờ là đến đây ngồi.
Thấy không ngừng có người đến người đi, Uông Kiều nhíu mày nói:
- Tiểu Phỉ, em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037541/chuong-879.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.