Vương Trạch Vinh sau khi suy nghĩ cẩn thận việc này thì cũng vui lên. Bây giờ mình chỉ cần phối hợp với Lăng Vũ Trình là khống chế được tỉnh Giang Sơn. Bí thư Lâm cũng sẽ từ từ coi mình là người của ông. Theo ý của Bí thư Lâm thì mình là thân thích của ông, đây là tín hiệu.
Lăng Vũ Trình khống chế tỉnh Giang Sơn, mình khống chế Thường Hồng, cứ như vậy ai cũng có chỗ tốt.
Quá lợi hại.
Ai cũng biết Uông hệ rất mạnh ở tỉnh Giang Sơn, bây giờ Lăng Vũ Trình không có quá nhiều quyền lực nhưng được Uông hệ ủng hộ thì Lăng Vũ Trình sẽ đứng vững tại tỉnh Giang Sơn. Điều này làm các thế lực khác không thể nói gì. Bề ngoài thì lực lượng tỉnh Giang Sơn không thay đổi mấy nhưng chỉ cần Uông hệ, Lâm hệ hợp sức thì Lăng Vũ Trình sẽ khống chế được tỉnh Giang Sơn. Đến lúc đó Lăng Vũ Trình từ từ điều chỉnh một chút thì sẽ tạo được uy tín của Bí thư tỉnh ủy.
- A, Vương ca, là anh.
Một goọng nói đột nhiên truyền tới.
Vương Trạch Vinh nghe thấy giọng này liền quay đầu nhìn thì thấy là cô gái ngân hàng Khương Chi kia.
Nhìn Khương Chi thì thấy cô mặc chiếc váy màu xanh nhạt càng tôn lên cơ thể quyến rũ của cô.
Thấy Khương Chi ngạc nhiên, Vương Trạch Vinh mỉm cười nói:
- Không ngờ có thể gặp cô ở đây.
- Vương ca, anh sao lại đến đây uống trà, có phải là đợi người không?
Khương Chi cũng rất thông minh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037517/chuong-870.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.