Uông Nhật Thần đưa ra câu hỏi này làm Vương Trạch Vinh trong lúc nhất thời không biết nói gì.
- Trạch Vinh, tôi nhìn cậu trưởng thành, từ trước đến giờ tôi vẫn coi trọng cậu, chủ yếu là hy vọng cậu có tiền đồ tốt. Nhưng tôi không ngờ cậu với Tiểu Phỉ lại như vậy. Cậu bảo tôi nên nói gì bây giờ?
Uông Nhật Thần ra vẻ rất đau lòng như ông thất vọng về Vương Trạch Vinh lắm.
- Ông, tất cả đều do cháu sai.
Vương Trạch Vinh chỉ có thể cắn răng nhận hết tội vào mình. Chuyện đã như vậy, chẳng lẽ nói đây là do Uông Phỉ chủ động?
- Tiểu Phỉ từ nhỏ đã theo tôi, tình cảm của nó đối với bố mẹ không nhiều bằng tôi. Bây giờ nó có thể thích cậu như vậy, tôi hy vọng nó hạnh phúc. Đáng tiếc là cậu không thể cho nó một gia đình, điều này làm tôi rất khó xử.
Uông Nhật Thần nói suy nghĩ của mình ra.
Vương Trạch Vinh nói:
- Cháu xin lỗi ông.
Uông Nhật Thần nói:
- Bỏ đi, chuyện đã đến nước này thì chúng ta không nên nghiên cứu vấn đề trách nhiệm, mà phải tìm biện pháp tốt nhất để giải quyết.
Vương Trạch Vinh lúc này thở dài một tiếng, trong lòng thầm nghĩ chỉ cần Uông Nhật Thần không truy cứu là tốt rồi.
- Ông, việc này do cháu không làm tốt, xin ông giúp bọn cháu.
Vương Trạch Vinh liền mặt dày đẩy việc lên người Uông Nhật Thần.
Theo hắn nghĩ mình mà trốn tránh trách nhiệm thì Uông Nhật Thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037453/chuong-837.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.