Lần này Vương Trạch Vinh chỉ thử đưa Mạnh Học Nam đến giảng bài cho các thường vụ mà thôi, hắn không ngờ lại có hiệu quả lớn như vậy. Sau khi Mạnh Học Nam đi, các thường vụ đều ngồi đó trao đổi những gì mình thu nhận được.
Có lẽ do tác dụng của Mạnh Học Nam chưa mất, Chính ủy Quân khu Xương Mẫn là người bình thường ít khi lên tiếng, bây giờ lại nói đầu tiên.
- Các vị, hôm nay tôi là lần tôi nghe giảng chăm chú nhất.
Xương Mẫn nói như vậy làm mọi người đều cười thầm trong lòng, vậy trước kia y không dụng tâm nghe giảng sao?
Xương Mẫn là quân nhân nên nói chuyện rất lớn tiếng.
Xương Mẫn nói tiếp:
- Chuyện về đồng chí Mạnh Học Nam thì tôi đã sớm nghe tới, trong lòng vẫn có chút nghi ngờ. Nói thật bây giờ hàng năm có không ít ưu tú nhưng mọi người ngồi đây đều biết rất nhiều người không thực sự là ưu tú. Hàng năm đều bình chọn Đảng viên ưu tú, người đứng đầu một cơ quan đều thành Đảng viên ưu tú, cán bộ ưu tú…. Đây là suy nghĩ chung của mọi người. Cho răng nếu lãnh đạo không phải cán bộ ưu tú thì công tác cư quan không làm tốt. Cho nên chỉ cần gửi danh sách lên thì hầu hết đều là lãnh đạo, cứ như vậy ưu tú trong mắt mọi người đã mất giá trị đi nhiều. Bình chọn ưu tú bây giờ càng lúc càng không có giá trị.
Rất thẳng.
Mọi người nghe Xương Mẫn nói như vậy liền thầm suy nghĩ không ngờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037426/chuong-822.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.