Trong nhà khách thị ủy, Tả Quân Huy mời Vương Trạch Vinh ngồi xuống.
Thư ký rót trà cho Vương Trạch Vinh rồi đi ra ngoài. Y chưa từng thấy chủ tịch Tả khách khí với một Bí thư thị ủy như vậy.
Nghĩ đến Vương Trạch Vinh còn nhỏ tuổi hơn mình, y chỉ có thể thở dài một tiếng. Người đúng là không thể so sánh với nhau. Y không biết mình bây giờ có suy nghĩ gì, ngồi ở ngoài mà ngẩn ra.
Tả Quân Huy nhìn Vương Trạch Vinh ngồi trước mặt, đưa cho Vương Trạch Vinh điếu thuốc rồi nói:
- Trạch Vinh, một năm qua Thường Hồng phát triển rất nhanh. Tôi nhớ lần trước mình tới thì vẫn chưa biến hoá nhiều như vậy. Hôm qua đi dạo một vòng mới phát hiện Thường Hồng bây giờ không kém gì Phượng Hải.
- Chủ tịch, Phượng Hải là trung tâm của tỉnh ta, Thường Hồng vẫn còn kém nhiều.
Vương Trạch Vinh nói. Nói thật Tả Quân Huy nói hơi quá. Thường Hồng mặc dù phát triển mạnh nhưng bây giờ sao có thể so sánh với thành phố trung tâm như Phượng Hải.
Châm thuốc, Tả Quân Huy đưa bật lửa cho Vương Trạch Vinh như muốn châm cho hắn.
Vương Trạch Vinh đương nhiên không thể để Tả Quân Huy châm lửa cho hắn. Hắn vội vàng châm thuốc của mình.
Vương Trạch Vinh có chút buồn cười vì động tác châm thuốc quá nhanh của Tả Quân Huy. Hắn vừa định châm lửa cho đối phương thì Tả Quân Huy đã làm xong.
Tình huống trong phòng là do Tả Quân Huy cố ý tạo ra không khí hòa hợp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037310/chuong-764.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.