“Thà làm đầu con gà hơn là làm đuôi trâu” Lời này rất có lý. Đừng nhìn Ngô Kim Thành ở Thường Hồng chỉ là một Trưởng ban Tuyên giáo Thị ủy, nhưng quyền lực của y ở Thường Hồng rất lớn, đi đâu đều có xe riêng, đi đâu đều có người chào đón. Bây giờ sau khi lên tỉnh thì tuy là Phó trưởng ban nhưng quyền lực giảm nhiều.
- Lão Ngô, cố gắng làm việc, cơ hội còn nhiều mà.
Vương Trạch Vinh nói lời này là để đối phương có thêm tin tưởng.
Ngô Kim Thành cười nói:
- Dù sao tôi cũng đi theo anh, không có cơm ăn thì tôi đến tìm anh.
Vương Trạch Vinh cười nói:
- Yên tâm, tôi sao có thể quên anh.
Nói chuyện một lúc với Ngô Kim Thành, Vương Trạch Vinh rời khỏi Tỉnh ủy và đi đến Ủy ban nhân dân tỉnh.
Sau khi Tiền Hồng đến Ủy ban nhân dân tỉnh làm Phó chánh văn phòng thì cũng giống Ngô Kim Thành, chỉ là Phó chánh văn phòng xếp sau. Chẳng qua từ vẻ mặt thì thấy Tiền Hồng tốt hơn Ngô Kim Thành.
Nhìn thấy Vương Trạch Vinh, Tiền Hồng rất vui, vội vàng đứng lên bắt tay Vương Trạch Vinh:
- Bí thư Vương, Bí thư cuối cùng đã tới.
Vương Trạch Vinh thấy tình huống của Tiền Hồng khá được nên cười nói:
- Sao, đến đây còn có thời gian lên mạng ư?
Trong phòng không có ai khác, chỉ có một mình Tiền Hồng.
Tiền Hồng ở Thường Hồng là Trưởng ban thư ký Thị ủy nên rất bận, rất ít khi rảnh như thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037301/chuong-760.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.