Tiền Lâm Đào là Bí thư thị ủy Phượng Hải, y ngã ngựa khiến tỉnh Giang Sơn chấn động khá lớn. Tiền Lâm Đào rơi xuống, cán bộ Phượng Hải là người lo lắng nhất. Người Tiền hệ nghĩ làm như thế nào giữ chức của mình, người không phải Tiền hệ lại nghĩ cách mà lên chức.
Nghĩ cũng có lý, Bí thư thị ủy Phượng Hải là Thường vụ tỉnh ủy, có thể làm chức vụ này thì là Lãnh đạo tỉnh ủy, đây là lợi ích quá lớn.
Vương Trạch Vinh cũng thật không ngờ hắn chỉ là Bí thư thị ủy Thường Hồng mà có người lại nhìn về mình.
- Trạch Vinh, tôi vừa thấy anh ra khỏi Tỉnh ủy, có rảnh không, chúng ta đi uống vài chén?
Vương Trạch Vinh vừa từ Hà Vi Trạch đi ra thì nhận được điện của Phó bí thư Phượng Hải Vũ Kiệt Khai.
Thấy Vũ Kiệt Khai gọi tới, Vương Trạch Vinh thầm đoán sao tên này gọi cho mình? Vương Trạch Vinh lúc công tác ở Phượng Hải thì quan hệ với Vũ Kiệt Khai khá tốt, thấy y mời mình ăn cơm nên Vương Trạch Vinh cười nói;
- Lão Vũ đã mời thì tôi không khách khí rồi.
Vũ Kiệt Khai nghe thấy Vương Trạch Vinh đồng ý liền vui vẻ nói:
- Tôi chờ anh ở quán Kim Phượng.
Thấy Vũ Kiệt Khai sớm chờ ở cửa, Vương Trạch Vinh cười nói:
- Lão Vũ, hôm nay nghĩ như thế nào mà mời tôi ăn cơm?
- Trạch Vinh, tôi sớm muốn mời anh nhưng sợ anh bận. Hôm nay thấy anh từ Tỉnh ủy ra thì đoán chắc đã xong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037273/chuong-743.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.