Lữ Hàm Yên hạ giọng nói:
- Kỳ thật, ba đã sớm biết rồi.
Câu nói như thể một tiếng sấm bên tai, Vương Trạch Vinh giật mình ngồi bật dậy.
Vương Trạch Vinh ngồi bật dậy khiến bộ phận bên dưới của Lữ Hàm Yên bị gần như xé ra. Cô khẽ cười nói:
- Nhìn anh sợ tới mức nào kìa. Thế mà còn nói không sợ!
Vương Trạch Vinh lại nằm xuống rất nhanh. Nếu Lữ Hàm Yên đã nói vậy, xem ra việc này cũng không phải vấn đề lớn. Hắn nhìn Lữ Hàm Yên nói:
- Cảm ơn em!
Vương Trạch Vinh hiểu được, việc này đã như vậy nhưng không thấy Hạng Nam nổi giận, chứng tỏ Lữ Hàm Yên đã làm rất nhiều công tác sau lưng.
Biết vì sao Vương Trạch Vinh nói cảm ơn mình, Lữ Hàm Yên càng dán chặt thân thể vào trong lòng Vương Trạch Vinh, nói:
- Chỉ cần anh đối xử tốt với em, em có thể làm bất cứ việc gì vì anh.
Nghe Lữ Hàm Yên nói vậy, trong lòng Vương Trạch Vinh tràn ngập cảm giác yêu thương đối với cô. Đây mới chính là người phụ nữ tốt nhất đối với mình! Lúc này Vương Trạch Vinh đột nhiên cảm thấy cuộc đời này của mình chỉ cần có một Lữ Hàm Yên như vậy là đủ rồi.
Hai người ôm chặt lấy nhau, tuy không làm việc nam nữ kia nhưng không biết tại sao, trong lòng Vương Trạch Vinh có cảm giác còn thích thú hơn cả làm chuyện đó.
Đây mới là vợ hiền chứ!
Trong lúc vô ý, Vương Trạch Vinh nhìn nhìn quan khí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037266/chuong-740.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.