- Bí thư Vương, phó thị trưởng Tào lại lên tỉnh rồi.
Tô Hành Chỉ nói như vô tình rồi ra khỏi văn phòng của Vương Trạch Vinh.
Nhìn theo bóng lưng của Tô Hành Chỉ, Vương Trạch Vinh mỉm cười, Tô Hành Chỉ càng ngày càng biết làm việc, biết mình quan tâm tới cái gì.
Nghĩ đến việc Tào Tín Xuân liên tục chạy lên tỉnh, Vương Trạch Vinh đương nhiên biết hắn đang làm cái gì, chắc chắn không ngoài việc lợi dụng cơ hội Thường Hồng thiếu nước lần này, tận dụng một số quan hệ đánh ngã Phùng Triêu Lâm xuống. Nhớ tới gia tộc của Tào Tín Xuân ở Bắc Kinh, Vương Trạch Vinh hơi nhíu mày lại, về việc này thì Phùng Triêu Lâm không có khả năng đấu lại Tào Tín Xuân rồi.
Ai cũng biết tình hình của Phùng Triêu Lâm, trong hoàn cảnh trước mắt thì chỉ cần cấp trên hạ quyết tâm muốn xách cổ hắn thì là chuyện rất dễ dàng, ai bảo hắn không có hậu thuẫn.
- Bí thư Vương, thị trưởng Phùng tới.
Tô Hành Chỉ lại mở cửa bước vào nói.
Vương Trạch Vinh vội vàng ra ngoài đón.
- Bí thư Vương, tôi tới báo cáo công tác với ngài một chút.
Phùng Triêu Lâm tỏ ra cung kính bước vào văn phòng của Vương Trạch Vinh.
Liếc nhìn quan khí của Phùng Triêu Lâm, chỉ thấy quan khí của hắn đang trong tình trạng bất định, lại nhìn sắc mặt của Phùng Triêu Lâm, đoán chắc là do không được ngủ ngon trong thời gian dài nên sắc mặt của hắn rất kém. Chửng qua, Vương Trạch Vinh cũng có thể nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037210/chuong-715.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.