Uông Nhật Thần đối với Vương Trạch Vinh vô cùng nhiệt tình, càng kiên nhẫn dạy không ít chuyện quan trường. Vương Trạch Vinh cảm thấy mình hiểu được không chỉ một hai điểm.
Nói thật trong quan trường, Uông Nhật Thần lợi hại hơn Hạng Nam, rất nhiều thứ Hạng Nam cũng không nghe đến.
Một người rất kiên nhẫn nói, một người lắng nghe chăm chú, hai người một nói một hỏi, thời gian trôi qua rất nhanh.
Thú vị chính là Uông Phỉ ngồi đó lẳng lặng mà nghe, thi thoảng rót nước cho hai người.
Uông Nhật Thần thực ra cũng có chút mất mát. Từ Bí thư tỉnh ủy phải về hưu, cảm giác không thể khống chế tình hình làm ông rất muốn tìm người nói chuyện.
Con người là như vậy, khi nắm quyền cao thì rất ít khi nói chuyện, tiếng nói như vàng nhưng khi anh không còn cầm quyền lại hy vọng có ai đó nghe mình nói.
Đối với cơ hội này, Vương Trạch Vinh hy vọng còn không được. Hắn bây giờ rất muốn nghe những người như Uông Nhật Thần nói kinh nghiệm.
Khi nói đến hôn nhân của Uông Kiều và Lâm Khâm, Uông Nhật Thần thở dài một tiếng:
- Tiểu Vương, mọi việc phải dựa vào mình, cậu sau này tuyệt đối không được học đám Uông Chính Phong, bản thân không được lại nhờ con gái giúp.
Mọi việc phải dựa vào mình, đây là điều mà Vương Đại Hải dạy Vương Trạch Vinh từ nhỏ. Theo sự phát triển, Vương Trạch Vinh càng lúc càng phát hiện câu này vẫn thiếu. Hắn thấy nhiều người không dựa vào mình mà phát triển mạnh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037186/chuong-703.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.