Chiều hai hôm sau, Uông Phỉ gọi tới nói là Lâm Khâm muốn hẹn Vương Trạch Vinh. Vương Trạch Vinh không thể làm gì khác là đi một mình đến chỗ hẹn.
Chức vụ của Lâm Khâm mặc dù không cao, chỉ là một Bí thư huyện ủy nhưng Vương Trạch Vinh không dám coi thường y. Lâm Khâm đâu phải người bình thường, đó là con nhân vật lên đỉnh mà.
Vương Trạch Vinh cảm thấy Lâm Khâm cũng thú vị, ngày thứ hai đã không ở nhà.
Khi Vương Trạch Vinh tới thì thấy ngoài Lâm Khâm còn có Uông Phỉ và Uông Kiều. Lâm Khâm ngồi đó uống rượu, hai chị em Uông gia đang hát.
Thấy Vương Trạch Vinh đến, Lâm Khâm chỉ Uông Phỉ rồi nói:
- Tiểu Phỉ cứ bắt tôi hẹn anh ra.
Hóa ra Uông Phỉ muốn hẹn mình ra.
Uông Phỉ đang định chào Vương Trạch Vinh thì nghe thấy Lâm Khâm nói, cô không khỏi đỏ mặt, cũng may ánh sáng trong phòng khá tối nên Vương Trạch Vinh không nhìn ra.
- Mau hát bài anh.
Uông Phỉ nói với Vương Trạch Vinh. Vì mời Vương Trạch Vinh đến cô đã phải đi đường vòng.
Hôm nay Uông Phỉ ăn mặc rất đẹp, Vương Trạch Vinh thấy Uông Phỉ mà mắt sáng rực lên.
Lâm Khâm vỗ vỗ ghế bên cạnh mình rồi nói:
- Hát gì chứ, hai anh em chúng ta uống vài chén, anh định uống gì.
Vương Trạch Vinh nói:
- Tôi không có cảm giác rượu ngon, rượu kém, lấy vài chai bình thường đi. Rượu ngon thì lãng phí.
Đây là Vương Trạch Vinh nói thật nhưng Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037166/chuong-691.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.