Vương Trạch Vinh vốn nghĩ có cái tết nhàn hạ, bây giờ thấy tình hình trong nhà như vậy thì suy nghĩ đó không thành hiện thực rồi.
Họ hàng muốn nói chuyện, đám quan chức cũng vậy, còn phải chơi với cả vợ con, Vương Trạch Vinh chưa bao giờ mệt như bây giờ.
Thấy Vương Trạch Vinh đau đầu, Lữ Hàm Yên ôm con mà nói:
- Nhiều họ hàng anh nhỉ.
Hai hôm nay cô rất vui, từ sau khi về huyện Khai Hà thì không ngừng được mọi người đưa đi chơi khắp nơi.
Vương Trạch Vinh nói:
- Anh không ngờ đó, trước còn nghĩ nhà mình không có mấy bà con, bây giờ anh coi như hiểu nhiều quan chức như vậy bị hủy vì họ hàng, việc này phải chú ý. Họ hàng của anh mà dùng tên của anh đi làm loạn thì sao?
Lữ Hàm Yên cười nói:
- Điều này nói rõ chồng em có bản lĩnh.
Lữ Hàm Yên ở Bắc Kinh thấy nhiều chuyện nên không khẩn trương như Vương Trạch Vinh. Đối với cô mà nói thì tình huống ở đây nhỏ hơn nhiều so với Hạng gia. Người Hạng gia có lợi ích lớn hơn nữa, họ hàng Vương Trạch Vinh chỉ ở huyện nhỏ mà thôi, làm gì cũng không xảy ra chuyện.
Vương Trạch Vinh trừng mắt nhìn Lữ Hàm Yên rồi nói:
- Em không được xem nhẹ việc này. Bố bị bọn họ lợi dụng mà không biết, bố nghĩ chỉ đi ăn cơm là không sao, hành vi đi ăn cơm của bố còn có tác dụng hơn là nói đó.
Suy nghĩ của Vương Trạch Vinh khác Lữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037154/chuong-686.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.