Tết đã tới, Vương Trạch Vinh là btut nên cũng rất bận. Hắn đến một vài vùng núi thăm bà con khó khăn, cũng đến các công ty khó khăn.
Theo yêu cầu của Vương Trạch Vinh, các Thường vụ thị ủy phải đến các nơi khó khăn trong thành phố để chúc tết, đối với việc này các Lãnh đạo thị ủy đều vui mừng. Hình ảnh của mình sẽ được tăng lên.
Tết này Vương Trạch Vinh không muốn làm mấy việc đâu đâu nên sau khi đi chúc tết người khó khăn, mang quà lên chúc tết lãnh đạo tỉnh, hắn liền xin nghỉ phép.
Vương Trạch Vinh tự lái xe về huyện Khai Hà. Mấy năm nay hắn rất bận nên có chút áy náy vì không ở bên bố mẹ được nhiều. Lần này hắn đã gọi cho Lữ Hàm Yên rồi quyết định về huyện Khai Hà ăn tết.
Xe vừa vào tiểu khu ở huyện Khai Hà, đã hơn năm không về nhưng ở đây không biến hoá mấy. Vương Trạch Vinh nhìn địa phương quen thuộc mà thầm than mình có phải áo gấm về nhà?
Nghĩ đến bố mẹ già ở nhà một mình, Vương Trạch Vinh đoán hai người đang chờ mình. Tết này Vương Trạch Vinh đã gọi cho Lữ Hàm Yên, bảo cô mang con về huyện Khai Hà ăn tết.
Vương Trạch Vinh nhiều lúc thở dài một tiếng, người nhà mình quá ít, họ hàng không mấy ai nên tết có khi đều là ba người. Hôm nay xem ra tốt hơn chút, có thêm Hàm Yên và đứa bé thì sẽ vui hơn.
Không ngờ không có chỗ đỗ xe.
Nhìn đầy xe đỗ trước cửa nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037151/chuong-684.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.