Vương Trạch Vinh sau khi về lại thấy không thể bình tĩnh được. Lời của Uông Nhật Thần không ngừng xuất hiện trong đầu hắn. Mặc dù Uông Nhật Thần không mắng gì mình nhưng ông không ngừng nói về việc của Uông Phỉ khiến Vương Trạch Vinh biết trong giọng ông có chút nuối tiếc.
Vương Trạch Vinh cũng không biết mình nên làm như thế nào, cả tối đó trong đầu hắn toàn hiện lên hình ảnh của Uông Phỉ. Vương Trạch Vinh thực ra cũng động tâm với Uông Phỉ nhưng chủ yếu do hắn đã có gia đình, chỉ có thể phụ tình cảm của cô mà thôi. Bây giờ mình có ba người phụ nữ nhưng mà ở Thường Hồng này không có một người phụ nữ nào.
Vương Trạch Vinh không thể ngủ được, nhưng hắn có một cảm giác chuyện như diễn ra rất bình thường vậy.
Sáng hôm sau Vương Trạch Vinh chưa thức dậy thì nghe thấy tin Uông Nhật Thần bị bênh. Vương Trạch Vinh vội vàng chạy đến bệnh viện.
- Xảy ra chuyện gì?
Vương Trạch Vinh hỏi Tiền Hồng.
Tiền Hồng có lẽ vẫn canh ở nhà khách thị ủy nên nhận được tin Uông Nhật Thần bị bệnh nên y vội vàng đến điều động nhân viên cứu chữa. Thấy Vương Trạch Vinh, Tiền Hồng cảm thấy lúc đó mình không kịp thời báo cáo thì đây là do mình không làm tròn nhiệm vụ.
- Bí thư Vương, đều do tôi quá bận nên không kịp báo cáo với anh.
Vương Trạch Vinh xua tay nói:
- Anh mau nói cho tôi xảy ra chuyện gì?
Hắn bây giờ chỉ lo lắng chuyện Uông Nhật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037127/chuong-672.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.