Tình hình trong đồn không có gì thay đổi, mọi người vẫn nghiêm túc ở đây. Tống Vi Quốc rất hài lòng về sự quản lý của mình. Nếu như không phải Hồng Khâm bị nhốt ở đây thì mọi việc đều làm người ta hài lòng.
- Đồn trưởng, sao lại tới rồi thế?
Lô Thiến có chút khó hiểu mà hỏi. Cô bé Lô Thiến vốn nhiều chuyện, thấy Tống Vi Quốc không ở nhà lâu như mình nghĩ liền hỏi.
- Tôi lo ở đây xảy ra chuyện nên tới.
Tống Vi Quốc vừa cười vừa nói.
Lô Thiến cẩn thận nhìn Tống Vi Quốc, lo lắng nói:
- Đồn trưởng, vẻ mặt của sếp không tốt mấy.
Tiểu Lâm ở một bên cười nói:
- Nhất định là về bị chị dâu mắng cho trận, phải không Đồn trưởng?
Mọi người nghe thấy thế đều cười phá lên.
Tống Vi Quốc không khỏi biến sắc, lời này đụng đúng chỗ đau của hắn. Hắn không ngờ mình vừa nãy mất sức chiến đấu, điều này làm như thế nào?
- Hồng Khâm thế nào rồi?
Tống Vi Quốc nói sang chuyện khác.
Tiểu Lâm nói:
- Có chuyện gì chứ, không quen bị giam nên cứ lăn lộn và làm ồn, bây giờ không có tiếng gì rồi.
Lô Thiến cũng trầm giọng nói:
- Đồn trưởng, tên đó đáng ăn đòn, không ngờ nói điều kiện không tốt, yêu cầu tôi mua chăn cho hắn.
- Mọi người chú ý một chút, không được xảy ra chuyện nếu không sẽ có trách nhiệm lớn.
Tống Vi Quốc ngồi xuống và cảm thấy rất mệt mỏi.
Trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037087/chuong-652.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.