Ngay trước khi Hoàng Xương Hải chuẩn bị được điều đi làm Phó thị trưởng đột nhiên sửa thành làm Phó cục trưởng cục Lâm nghiệp thành phố Thuận Tường. Điều này làm rất nhiều người cảm thấy đột nhiên. Cục trưởng Cục Công Bình Thường Hồng là một đơn vị có nhiều màu mỡ, chỉ cần làm tốt thì khả năng phát triển rất lớn. Mà cục Lâm nghiệp kia ai cũng biết là cơ quan nghèo.
Trên tỉnh điều chỉnh như vậy thì Vương Trạch Vinh không còn gì để nói. Uông Nhật Thần đã nói với hắn việc này do Tỉnh ủy phụ trách điều tra, Thường Hồng không nên nhúng tay vào. Vương Trạch Vinh tin vào ý đồ của Tỉnh ủy, chuyện có thể hóa giải.
Đối với chuyện của Hoàng Xương Hải, Vương Trạch Vinh một lần nữa đánh giá lại cách dùng người. Hắn phát hiện bây giờ nhân viên Thường Hồng rất thiếu thốn, lúc ấy mình chỉ thấy bọn họ thể hiện tốt trong đợt cứu nạn nên mới sử dụng, bài học này quá sâu sắc. Vương Trạch Vinh thầm than căn cơ của mình ở Thường Hồng không quá ổn, trong tay không có mấy người có thể dùng.
Trên tỉnh xem ra muốn giảm thấp nhất ảnh hưởng từ chuyện mà Hoàng Xương Hải gây ra. Vương Trạch Vinh thấy rõ ràng chẳng qua hắn lại nghi ngờ, chẳng lẽ thân thích của Uông Nhật Thần lại dễ dàng bỏ qua cho Phú Thì Cách như vậy sao?
Người đau khổ nhất chính là Hoàng Xương Hải. Hắn vốn nghĩ lấy lòng Phú Vũ sẽ tiến thêm bước nữa. Nhưng sau khi biết kết quả này, y liền chạy đến nhà Phú Thì Cách.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037003/chuong-611.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.