Sau khi đám người Uông Phỉ đi vào, bữa cơm liền thành thiên hạ của bọn họ. Đám người Ngô Uy Hoa không ngừng nói ra những hiểu biết của mình, rất nhiều thứ người bình thường không thể tiếp xúc, điều này làm Lâm Quang Hoa và Đổng Thì Quý sáng mắt lên. Bọn họ mặc dù đều là nhân vật khá cao ở tỉnh Giang Sơn, nhưng so với đám Ngô Uy Hoa thì chỉ là tốt hơn người bình thường chút mà thôi.
Tình hình bây giờ rất rõ ràng, Lâm Quang Hoa và Đổng Thì Quý vừa nãy muốn nuốt hết hạng mục tại Thường Hồng thì không dám nói nữa, ngay cả Dư Quang Trung chỉ có thể mỉm cười lắng nghe. Y mặc dù là Phó chủ tịch tỉnh nhưng đối mặt đám thiếu gia đầy quyền thế này thì không dám thở mạnh. Chẳng may đắc tội bọn họ, mặc dù bọn họ không phải là quan nhưng quan to sau lưng bọn họ thì y không thể trêu vào.
Vương Trạch Vinh ngồi ăn một chút rồi nói với Ngô Uy Hoa rằng mình đi trước. Hắn khá thú vị, trực tiếp nói với Ngô Uy Hoa mà không hỏi ý kiến của Dư Quang Trung. Hắn đã không còn kính trọng Phó chủ tịch tỉnh gì nữa. Vương Trạch Vinh lần đầu phát hiện thực lực của mình đã mạnh lên, mình có thể chống lại Phó chủ tịch tỉnh.
Dư Quang Trung thấy Vương Trạch Vinh nói chuyện với đám người Ngô Uy Hoa nhưng mặt không có gì thay đổi, mà nhìn Ngô Uy Hoa.
Hầu Dã nói:
- Vương ca, sao lại anh nhanh như vậy, hay là tìm chỗ đi giải trí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036990/chuong-605.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.