Thấy Vương Trạch Vinh mở mắt, mọi người trong lều đều vô cùng hưng phấn.
- Vương ca, đều do em không tốt, nếu em không rời đi thì tốt rồi.
Long Dũng Đình không ngừng xin lỗi.
- Bí thư Vương, ngài rốt cuộc đã tỉnh.
Khương Tắc Xương cũng thở phào nhẹ nhõm. Khương Tắc Xương không những trung thành với Vương Trạch Vinh, hơn nữa con đường phát triển của y còn theo sát Vương Trạch Vinh. Vương Trạch Vinh mà xảy ra chuyện thì y cũng không có tâm trạng làm việc.
Trương Chấn Trung cười ha hả nói:
- Tôi đã nói Bí thư Vương không sao mà.
Ngô Kim Thành đi lên một bước nhỏ giọng nói;
- Bí thư Vương, tôi là Ngô Kim Thành, Bí thư còn nhận ra tôi không?
Ngô Kim Thành sợ Vương Trạch Vinh đầu bị đập trúng sẽ mất trí.
Nghe Ngô Kim Thành hỏi như vậy, Vương Trạch Vinh sao không hiểu ý của Ngô Kim Thành. Thấy Ngô Kim Thành lo lắng về tình hình của mình như vậy, hắn không khỏi cười thầm trong lòng. Điều này nói rõ Ngô Kim Thành đáng để dùng, hắn nói:
- Lão Ngô, làm phiền anh phải đến thăm tôi.
Nghe Vương Trạch Vinh nhận ra mình, Ngô Kim Thành mới yên tâm:
- Bí thư Vương, trên đầu có còn đau không?
Lúc này bác sĩ đứng bên quan sát Vương Trạch Vinh một lúc rồi nói:
- Bí thư Vương, ngài mất máu quá nhiều nên tạm thời không thể công tác. Mọi người không nên quấy rầy Bí thư Vương.
Mọi người nghe bác sĩ như vậy mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036972/chuong-596.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.