Các cơn dư chấn không ngừng diễn ra, Vương Trạch Vinh gần như không có thời gian nghỉ. Có rất nhiều công việc cần hắn đi phụ trách.
Thấy bắt đầu có ánh mặt trời, Vương Trạch Vinh thở dài một tiếng, trời đã sáng. Cả đêm dư chấn không ngừng khiến công tác cứu người càng lúc càng khó khăn. Vương Trạch Vinh đúng là đã rất mệt.
Tiền Hồng lúc này đi đến bên cạnh Vương Trạch Vinh, y cũng rất bận. Ở tình hình hiện nay Vương Trạch Vinh đã giao cho y rất nhiều công việc. Y cũng không làm Vương Trạch Vinh thất vọng.
- Bí thư Vương, trời sắp sáng rồi, nhân viên cứu viện có thể mang vào rất nhiều vật tư.
Xx chưa bao giờ mệt như vậy. Mỗi một nơi y đều phải đến để phân công.
- Cố gắng dọn dẹp vài điểm, trực thăng có lẽ sẽ đến nhiều hơn.
Vương Trạch Vinh nói.
Vương Trạch Vinh đã liên lạc thì biết hôm nay sẽ có rất nhiều vật tư được trực thăng đưa vào, đồng thời có không ít đội bác sĩ vào Thường Hồng.
Tiền Hồng nói:
- Lãnh đạo mà tỉnh bố trí hôm nay chắc sẽ đến chứ Bí thư?
Vương Trạch Vinh gật đầu nói:
- Hôm nay sẽ đến. Sau khi bọn họ đến thì áp lực của chúng ta sẽ giảm đi rất nhiều.
Tiền Hồng không nói gì nữa. Y rất hài lòng với biểu hiện của mình bây giờ. Nếu các thường vụ đến thì tác dụng của y sẽ giảm nhiều.
Vương Trạch Vinh thấy vẻ mặt của Tiền Hồng liền vỗ vai y mà nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036967/chuong-592.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.