Long Hương Băng chen vào trong lòng Vương Trạch Vinh rồi nhẹ nhàng nói:
- Em luôn nghĩ đến anh.
Nói lời này, cô cảm thấy rất buồn. Từ sau khi Vương Trạch Vinh đi, cô cảm thấy mình mất đi mục tiêu sống, trong lòng rất lo lắng vì không biết sau này có thể gặp lại Vương Trạch Vinh không? Nói thật cô luôn hy vọng tiếp tục cuộc sống làm bảo mẫu cho Vương Trạch Vinh.
Vương Trạch Vinh khẽ vuốt ve bờ lưng bóng loãng của Long Hương Băng rồi nói:
- Thiệt thòi cho em, anh không thể dành gì cho em.
Mặc dù Vương Trạch Vinh biết không nên làm chuyện này với Long Hương Băng nữa, nhưng mỗi lần nhìn thấy Long Hương Băng, một cảm giác không muốn xa rời lại xuất hiện. Đối với Vương Trạch Vinh mà nói hắn đối với Long Hương Băng đã hơn nhu cầu thể xác, bắt đầu có tình cảm. Đây là chuyện hắn rất lo lắng.
- Chỉ cần anh ở bên em là tốt rồi.
Long Hương Băng đương nhiên biết chuyện của Vương Trạch Vinh, cô vui vì Vương Trạch Vinh không quên mình. Bây giờ các lãnh đạo chơi gái xong liền vứt đi đã xảy ra ở nhiều nơi, Long Hương Băng ít nhiều cũng biết. Cô có chút lo lắng Vương Trạch Vinh là người như vậy.
Lần này sau khi nghe tin Vương Trạch Vinh gọi em trai đến tỉnh Giang Sơn, Long Hương Băng rất khát khao có thể tái hợp với Vương Trạch Vinh.
Cứ như thế này thì quá tốt. Long Hương Băng thi thoảng lại an ủi mình. Vừa nãy khi Vương Trạch Vinh tiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036904/chuong-561.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.