- Tối anh mời em một bữa được không?
Uông Phỉ cười nói với Vương Trạch Vinh. Cô vốn đẹp nên vẻ mặt càng thêm xinh xắn.
Vương Trạch Vinh nhìn Uông Phỉ rồi nói:
- Tôi còn phải về ăn cơm cùng vợ.
Uông Phỉ ủ rũ nói:
- Ăn một bữa thôi mà, ai ăn anh chứ?
Vương Trạch Vinh biết suy nghĩ của Uông Phỉ nên cố gắng ít tiếp xúc với cô. Nghe Uông Phỉ nói như vậy, lại thấy vẻ mặt của cô nên nghĩ mình có đi ăn một bữa cũng không sao:
- Được, tôi xin phép rồi mời em vậy.
Thực ra bây giờ Uông Phỉ cũng không biết cảm giác của mình, cẩn thận mà nói cô không đến mức không lấy Vương Trạch Vinh thì không thể lấy chồng. Cô chỉ thích ở bên Vương Trạch Vinh mà thôi.
Mặc dù bực mình vì cách nói của Vương Trạch Vinh, Uông Phỉ vẫn vui vẻ nói:
- Em biết một địa điểm khá được, hoàn cảnh yên tĩnh. Em thường cùng bạn đến đó ăn.
Lúc này thư ký Khương Tắc Xương cầm một tờ văn bản đi vào nói:
- Phó thị trưởng Vương, văn bản này cần ngài ký tên.
Vương Trạch Vinh nói với Uông Phỉ:
- Em ngồi một chút, tôi xem tờ công văn này rồi đi.
Uông Phỉ dịu dàng gật đầu cầm lấy chén nước và nhìn quanh phòng.
Uông Phỉ ngồi đó lẳng lặng nhìn Vương Trạch Vinh xem văn bản. Trong đầu cô lại xuất hiện cảnh Vương Trạch Vinh cứu mình, hình ảnh này đã in sâu vào trong tim cô và không bao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036850/chuong-535.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.