Lẳng lặng lắng nghe Lô Cát Xuân báo cáo, Âu Dương Hải Ba rất buồn bực. Chuyện này y đã nghe ra là có quan hệ với mình. Y cũng biết là ai làm chuyện này.
- Dù là ai cũng không được chiếm dụng tài sản quốc gia.
Âu Dương Hải Ba trầm giọng nói.
Vương Trạch Vinh có thể nhìn ra Âu Dương Hải Ba biết ai làm chuyện này, vì trong cả quá trình mà Lô Cát Xuân báo cáo, Âu Dương Hải Ba không nói gì.
Lô Cát Xuân vừa báo cáo vừa quan sát Âu Dương Hải Ba. Bởi vì Âu Dương Hải Ba là Thường vụ tỉnh ủy nên có quyền lực tuyệt đối ở Phượng Hải. Lô Cát Xuân khó khăn lắm mới thấy Âu Dương Hải Ba phạm sai lầm nên khá vui vẻ.
- Bí thư Âu Dương, chuyện này chính quyền địa phương có chút khó xử.
Lô Cát Xuân nói.
Âu Dương Hải Ba nhìn Lô Cát Xuân rồi nhìn Vương Trạch Vinh mà nói:
- Việc này các anh giải quyết, nếu ai ngăn cản thì bảo kẻ đó đến tìm tôi.
Nhìn Lô Cát Xuân và Vương Trạch Vinh ra ngoài, Âu Dương Hải Ba rất giận. Em vợ của y bây giờ càng lúc càng loạn, trước kia nể mặt vợ nên mắt nhắm mắt mở, không ngờ hắn lại dám làm đến mức này.
Âu Dương Hải Ba gọi điện cho vợ rồi nói:
- Cô nói với em trai của cô, đất ở thôn Liễu Thụ, cậu ta một đồng cũng đừng mong kiếm.
Vợ Âu Dương Hải Ba là hiệu trưởng trường Nhất Trung, thấy Âu Dương Hải Ba gọi điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036845/chuong-532.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.