Sau khi Vương Nhã đến nhà, Vương Trạch Vinh về cơ bản đã quyết định để Lưu Quý Ngọc làm Cục trưởng cục Chiêu thương. Một người có thể dùng hay không quan trọng là xem có ánh mắt, xem có nhạy bén hay không? Từ chuyện hôm nay có thể thấy Lưu Quý Ngọc không ngu.
Vương Trạch Vinh cũng biết mình mới đến Phượng Hải, trong tay không có nhân tài. Mặc dù là Phó thị trưởng nhưng không có nhiều người dựa vào hắn. Lưu Quý Ngọc ít nhiều coi như có tài, nếu hắn có thể dựa vào mình, mình cũng nên cho hắn chỗ tốt. Từ tình hình phát triển mấy năm qua, Vương Trạch Vinh ít nhiều có chút kinh nghiệm. Nếu mình muốn phát triển, cấp dưới phải có nhiều. Nếu không chiếu cố được cấp dưới, người bên dưới sao theo hắn.
Trong vòng vài ngày, Vương Trạch Vinh đã triệu tập vài hội nghị ở cục Chiêu thương. Hắn gần như gặp hết mọi người, hiểu rõ những người cần hiểu rõ. Một phương án sơ bộ đã có, bây giờ chủ yếu là giao cho Thị ủy quyết định.
Vị trí Cục trưởng cục Chiêu thương đối với mọi người mà nói đều là một cơ hội. Đương nhiên người có thể lên chức không nhiều, mọi người chủ yếu coi trọng rất nhiều vị trí bên dưới. Lần này có không ít người mất chức, chỗ trống trong cục Chiêu thương bây giờ không chỉ có chức Cục trưởng.
Có không ít lãnh đạo tìm đến Vương Trạch Vinh, Vương Trạch Vinh cũng cố gắng gặp mặt hết các lãnh đạo này. Bây giờ hắn không thể không cho người ta mặt mũi. Chẳng qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036824/chuong-522.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.