Sau khi lên xe, Vương Trạch Vinh nhìn Khương Tắc Xương mà nói:
- Hay là anh về nghỉ ngơi một chút.
Hắn sợ Khương Tắc Xương xảy ra vấn đề gì đó.
- Phó thị trưởng Vương, tôi không sao.
Khương Tắc Xương nói. Thấy Hứa Hồng tự nhận mình là Chánh văn phòng, hắn càng hiểu thêm về tác dụng của quyền lực.
- Tắc Xương, chuyện đã như vậy rồi, anh không nên suy nghĩ quá nhiều.
Vương Trạch Vinh không khỏi thở dài một tiếng. Hứa Hồng trông cũng đẹp nhưng không ngờ lại có biểu hiện tâm thần.
Tâm trạng Khương Tắc Xương lúc này rất phức tạp, cảnh quá khứ không ngừng hiện lên trong đầu hắn.
- Phó thị trưởng Vương, tôi định mai xin ngài cho nghỉ đưa cô ấy đến bệnh viện xem thế nào.
Khương Tắc Xương do dự một chút rồi nói. Dù sao cũng là vợ chồng mấy năm, Hứa Hồng bị điên không biết bố mẹ cô ta sẽ như thế nào. Khương Tắc Xương lo cho hai người bọn họ.
Vương Trạch Vinh nói:
- Anh có tính toán gì về tương lai không?
- Phó thị trưởng Vương, tất cả đã là quá khứ, tôi chỉ có chút tâm ý mà thôi. Tôi và Hứa Hồng không thể quay lại.
Khương Tắc Xương nghiêm túc nói. Nghĩ đến chuyện Hứa Hồng và Điền Kiến Bình hôm đó, Khương Tắc Xương đã hạ quyết tâm.
- Rất tốt, có tình có nghĩa, anh có thể nghĩ như vậy là tốt rồi.
Vương Trạch Vinh rất cao hứng vì Khương Tắc Xương có thể làm như vậy.
- Tôi chủ yếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036802/chuong-511.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.