Nhìn ra ngoài văn phòng, Khương Tắc Xương cảm thấy tất cả đều trở nên tốt đẹp. Đã nhiều năm nay, kể từ khi bị đặt vào trong cái phòng làm việc chán ngắt này, đến lúc này lần đầu tiên Khương Tắc Xương mới có cảm giác muốn thét lên một tiếng thật to. Không ai có thể cảm nhận được tâm tình của Khương Tắc Xương lúc này, từ đỉnh núi lao xuống rồi lại bay lên, cả quá trình này có quá nhiều ủy khuất bên trong, từ hôm nay trở đi tất cả sẽ thay đổi, hắn tin sự thay đổi này sẽ rất lớn.
Trước ánh mắt khó hiểu của đám người trong văn phòng, Khương Tắc Xương bước nhanh ra ngoài cửa, hắn căn bản là không thèm để ý đám người này nghĩ như thế nào, từ giờ trở đi mình cùng với những người này đã có khoảng cách.
- Tiểu Lâm, Khương Tắc Xương làm sao vậy?
Hoàng Sơ Sinh khó hiểu hỏi, hôm nay trông Khương Tắc Xương rất đặc biệt.
- Ai biết, trông giống như có chuyện tốt gì đó!
Hoàng Sơ Sinh thở dài:
- Đời lão Khương này xem như xong rồi, đi theo một thị trưởng vốn tưởng có thể phất lên, ai ngờ lại đột nhiên xảy ra chuyện. Một người được thị trưởng tiền nhiệm dùng qua thì ai sẽ dùng lại hắn chứ!
Tuy rằng cảm thán nhưng trong giọng nói cũng không có sự đồng cảm mà nghiêng về phía trào phúng.
- Lão Hoàng, vừa rồi hắn được Chánh văn phòng Triệu gọi tới. Có thể là vị mới tới kia hay không?
Lâm Quốc Khánh hỏi, đối với bất cứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036789/chuong-505.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.