Điền Lực nói:
- Tiểu Uông, nghỉ một lát đi.
Hắn vẫn luôn chú ý đến tình hình của Uông Phỉ.
- Cảnh nơi này rất đẹp, mọi người không thể bỏ qua.
Uông Phỉ liền kéo Điền Lực đi tới chụp ảnh.
Thấy Điền Lực theo lời Uông Phỉ đi tới, Vương Trạch Vinh ít nhiều hiểu rằng Uông Phỉ xem ra khá quen thuộc với Điền Lực, hơn nữa là người mà Điền Lực không muốn chọc vào.
Sau khi có phát hiện này, Vương Trạch Vinh về cơ bản có thể đoán Uông Phỉ ít nhất có Lãnh đạo tỉnh ủy làm chỗ dựa. Vừa nghĩ đến Lãnh đạo tỉnh ủy, trong đầu Vương Trạch Vinh đột nhiên xuất hiện cái tên Uông Nhật Thần. Chẳng qua rất nhanh Vương Trạch Vinh lắc đầu, tuổi giữa Uông Phỉ và Uông Nhật Thần chênh lệch quá nhiều.
- A.
Tiếng kêu thảm đột nhiên vang lên, trong tiếng kêu đầy vẻ hoảng sợ. Tất cả mọi người đều nhìn về phía tiếng kêu.
Vương Trạch Vinh quay đầu nhìn thì thấy Uông Phỉ từ trên đầu thuyền rơi xuống nước.
Không chỉ có Vương Trạch Vinh sợ, gần như tất cả mọi người đều ngây ra. Cũng không biết Uông Phỉ làm như thế nào mà lại chạy đến chỗ nguy hiểm, sau đó không cẩn thận liền rơi xuống nước.
Máy ảnh cũng rơi xuống, người đã sắp rơi xuống song. Đây là nơi có nước chảy rất mạnh.
Người sợ nhất ở đây chính là Điền Lực, hắn biết lai lịch của Uông Phỉ. Nếu Uông Phỉ mà chết thì mình sẽ như thế nào. Hắn đúng là không dám nghĩ tới.
Trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036743/chuong-482.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.