Sau khi tiến hành tổng hợp tài nguyên du lịch ba tỉnh, các cơ quan du lịch và công ty du lịch đều động, ai cũng biết lợi ích ở trong đó.
Đặc biệt ba tỉnh nhất định sẽ tiến hành dồn rất nhiều tài chính cho con đường du lịch này, đường sẽ phải sửa, đây là lợi ích rất lớn.
Điện thoại di động của Vương Trạch Vinh không ngừng vang lên, đủ loại người gọi tới.
Vương Trạch Vinh có một suy nghĩ đó là nhằm vào mấy thắng cảnh du lịch đặc biệt của ba tỉnh, kết thành một hệ thống khiến du khách có một mục tiêu mà chơi.
Công việc của hắn rất nhiều, trong thời gian này hắn vùi đầu vào trong công việc.
Thực ra khi bắt tay vào làm gặp khá nhiều khó khăn do liên quan nhiều lĩnh vực như giao thông, văn hóa, du lịch, ăn uống, khách sạn.
Khối lượng công việc của nhân viên trong Cục Quản lý du lịch ba tỉnh rất nhiều, cũng nhiều người mời ăn cơm và đi chơi.
Giám đốc Sở Du lịch tỉnh Giang Sơn – Hoa Vân Sơn sau khi báo cáo hết công tác du lịch tỉnh Giang Sơn liền nói:
- Thị trưởng Vương, các đồng chí Sở Du lịch chúng tôi vẫn muốn trao đổi với anh một chút, tối nay anh cho chút mặt mũi.
Vương Trạch Vinh biết về sau nhất định phải quan hệ với bọn họ nên phải nói:
- Được, tối tôi tới.
Hoa Vân Sơn lần này nghe theo Phương Hải Dương mời Vương Trạch Vinh đến. Từ sau khi Vương Trạch Vinh bắt đầu sắp xếp con đường du
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036733/chuong-477.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.