Sau bữa mời người của hai tỉnh ăn cơm và Lô Lương Quang cũng mời lại, tình cảm của các bên cũng bắt đầu được nâng cao lên. Tất cả mọi người đều có vẻ rất khách khí. Trong hoàn cảnh như vậy, sự cạnh tranh và tranh đoạt quyền lợi của các văn phòng lại chìm xuống. Bởi vì trong những người này trên cơ bản là không có xung đột gì nên việc tranh quyền đoạt lợi không xảy ra.
Phụ trách công việc hợp tác của tỉnh Giang Sơn là Phó Chủ tịch tỉnh Hà Vân Quốc thỉnh thoảng chạy tới đây thăm nom mọi người. Đối với phái viên của tỉnh Sơn Nam là Vương Trạch Vinh, hắn còn đặc biệt mở tiệc mời Vương Trạch Vinh một lần, làm cho mọi người cảm thấy dáng vẻ của sự hoà hợp êm thấm.
Cuộc sống thường nhật của Vương Trạch Vinh rất tốt. Ủy ban nhân dân tỉnh đã đặc biệt bố trí một nhà khách. Nhà khách này cũng không phải dùng để đối ngoại, mà chỉ dùng cho việc tiếp đãi các nhân vật trọng yếu. Chỗ ở của mỗi một người đều được bố trí đầy đủ các tiện ích, nhân viên phục vụ đều là các cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. Mỗi ngày nhóm người Vương Trạch Vinh trên cơ bản không có việc gì, ngoại trừ các việc do tỉnh thành thông tin đến cần sự cần phối hợp thì thẳng thắn mà nói là bọn họ rất nhàn.
Trong cuộc sống nhàn nhã như thế này, Vương Trạch Vinh đột nhiên có một phát hiện, quan khí của mình không ổn định, đang giảm đi một chút.
Tình huống như vậy làm cho Vương Trạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036705/chuong-472.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.