Sau lần điều chỉnh này, Phùng Phương chính thức trở thành Phó cục trưởng cục Chiêu thương. Cô được như vậy chủ yếu là do có Vương Trạch Vinh ủng hộ.
Vương Trạch Vinh đưa Phùng Phương lên chủ yếu là do thấy năng lực và hy vọng phát huy tốt ở cương vị mới. Nhưng Phùng Phương lại có suy nghĩ khác.
Sau khi biết mình thành Phó cục trưởng, tâm trạng Phùng Phương rất tốt.
Ngày mai là chủ nhật, Phùng Phương có một suy nghĩ đó là phải cảm ơn Vương Trạch Vinh.
Đứng trong phòng tắm, Phùng Phương xoa người, cô đang suy nghĩ đến vấn đề ngày mai.
Phùng Phương đang rất hy vọng nếu như Vương Trạch Vinh chú ý đến mình, quan hệ kia với mình thì quá tốt. Như vậy chỉ cần Vương Trạch Vinh phát triển thì cô sẽ phát triển.
Có suy nghĩ này, Phùng Phương lập tức nghĩ đến đám chị em ở đoàn múa. Bây giờ khoảng cách giữa mình và các người kia càng lúc càng lớn.
Phùng Phương đột nhiên nghĩ đến Hoàng Phủ Nhược Lệ và Trần Thu Như. Nếu không có Vương Trạch Vinh giúp, hai cô gái này sao có thể ra khỏi đoàn múa. Bây giờ hai cô này đã có chút quan chức, mặc dù kém xa Phùng Phương nhưng cũng nói rõ là có quan hệ với Vương Trạch Vinh.
Hai cô này đều còn trinh, có lẽ Vương Trạch Vinh thích như vậy hơn.
Nghĩ đến vấn đề này, Phùng Phương liền có chút hối hận vì mình đã sớm kết hôn.
Phùng Phương tắm xong ra giường nằm một lúc liền gọi cho Hoàng Phủ Nhược
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036678/chuong-459.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.