Lễ kỷ niệm lần này diễn ra rất náo nhiệt. Bí thư tỉnh ủy Lâm Chính Vũ, Phó bí thư tỉnh ủy Chương Kiều Cương và không ít lãnh đạo đến tham gia. Trong buổi lễ chúc mừng, Lâm Chính Vũ đánh giá rất cao các công tác ở Hoa Khê. Vương Trạch Vinh là khách mời quan trọng nên cũng được ngồi trên đài. Nhìn rất nhiều người bên dưới, Vương Trạch Vinh không khỏi thở dài một tiếng. Hơn hai năm mà hắn đi qua đường của rất nhiều người không bao giờ đạt đến. Hắn thấy nhiều khuôn mặt quen thuộc bên dưới mà trước đây hơn mình rất nhiều.
Sau nghi lễ, Thành phố Hoa Khê cũng chuyên môn tổ chức tiệc mừng. Phòng ăn nhà khách thị ủy không còn một chỗ trống, rất nhiều người coi việc có thể vào đây ăn là việc lớn, ai đấy đều vui vẻ. Vương Trạch Vinh vốn được bố trí ở bàn dành cho khách quý, nhưng hắn lại muốn gặp các đồng chí cũ. Vì thế hắn liền đi tới chỗ Lý Duy Hà rồi nói:
- Sao rồi, sức khỏe ổn chứ anh?
Thấy Vương Trạch Vinh, Lý Duy Hà kích động nói:
- Trạch Vinh, cảm ơn.
Lý Duy Hà nếu không được Vương Trạch Vinh giúp thì hắn biết mình không thể đến được đây. Từ sau khi lên làm Phó chánh văn phòng Ủy ban thành phố, cuộc sống của hắn đã tốt hơn nhiều.
Nghĩ đến đám người trước đây nịnh bợ mình, sau đó thấy mình không được liền rời đi, Lý Duy Hà coi như hiểu thêm một số điều về quan trường. Đúng là vì cảm nhận như vậy nên y mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036655/chuong-450.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.