Sang hôm sau bệnh cảm của Lữ Kính Tân không những không tốt mà còn nặng hơn.
- Các anh làm thế nào vậy hả? Có bệnh cảm cũng không chữa được.
Mạc Chính Quần gọi Cổ Kiến Lâm – Viện trưởng bệnh viện thành phố vào văn phòng mà mắng. Chủ tịch tỉnh đến Quán Hà bị cảm, Mạc Chính Quần là người lo nhất.
- Bí thư Mạc, sức khỏe của Chủ tịch Lữ vẫn không tốt, lần này bị lạnh nên xuất hiện nhiều vấn đề.
Cổ Kiến Lâm chần chờ mà nói. Lữ Kính Tân có lẽ vẫn cố gắng chịu đựng mà làm việc nên thành vậy. Lần này vì bị cảm nên các căn bệnh khác cùng xuất hiện. Vì thế nếu muốn truyền mấy chai dịch mà mong khỏi hay thì quá khó khăn.
- Lão Cổ, anh biết tầm quan trọng của việc này, anh nói cho tôi biết bao giờ thì chữa khỏi?
Cổ Kiến Lâm nói:
- Phải điều trị hai ba ngày nữa mới khỏi hẳn.
Đây là thời gian ngắn nhất mà Cổ Kiến Lâm có thể đưa ra. Nói đến đây Cổ Kiến Lâm thấy Mạc Chính Quần mất hứng liền nói thêm:
- Xuống đi lại thì có thể, nhưng không thể gặp lạnh nữa.
Mạc Chính Quần nghe thấy vậy liền rất đau đầu. Nếu thật sự để Chủ tịch Lữ nằm trên giường hai ba ngày nữa thì cả tỉnh đều sẽ hỏi.
Mạc Chính Quần liền vội vàng đến phòng Lữ Kính Tân.
Phòng này bây giờ đã thành một gian phòng bệnh, Lữ Kính Tân không muốn vào bệnh viện. Nếu vào bệnh viện thì nói rõ cho mọi người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036649/chuong-447.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.