Trong một bể nước khoáng nóng cao cấp nhất ở thị trấn Ánh Hồng, Chu Tài Khâm và Vương Trạch Vinh lẳng lặng cảm nhận cảm giác khoan khoái khi ngâm mình trong nước khoáng nóng.
Liên tục đắm mình trong biển dục vọng với Tiểu Giang, Vương Trạch Vinh cũng hơi cảm thấy mệt mỏi. Sau khi được ngâm mình trong bể nước khoáng nóng đầy khoáng chất, hắn cảm thấy toàn thân thư thái rất nhiều.
Nghĩ đến vẻ thỏa mãn của Tiểu Giang khi rời đi, Vương Trạch Vinh nhếch miệng khẽ mỉm cười.
- Đã sớm nghe nói nơi này ngâm nước khoáng nóng rất thoải mái, tôi vẫn chưa tới, hôm nay xem như tự mình thể nghiệm qua, đích xác không tồi.
Chu Tài Khâm ngồi trong bể nước khoáng nóng, cảm thán nói.
Nghe Chu Tài Khâm nói vậy, lúc này Vương Trạch Vinh mới phục hồi tinh thần lại khỏi cơn suy nghĩ miên man.
Kể từ sau hội nghị thường ủy, Chu Tài Khâm bình tĩnh một đoạn thời gian, sáng sớm hôm nay liền hẹn mình đi cùng tới thị trấn Ánh Hồng để ngâm nước khoáng nóng.
Ngẫm lại cũng buồn cười, Thị trưởng và thường vụ Phó thị trưởng cùng hẹn nhau tới ngâm nước khoáng nóng, người không biết còn tưởng rằng đến thị trấn Ánh Hồng để kiểm tra công tác!
Không biết vì sao Chu Tài Khâm lại đột nhiên hẹn mình tới ngâm nước khoáng nóng, việc này khiến cho Vương Trạch Vinh cũng cảm thấy nghi hoặc.
Nghe thấy Chu Tài Khâm cảm thán nước khoáng nóng không tồi, Vương Trạch Vinh cười nói:
- Lúc trước nơi này cũng chỉ là mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036594/chuong-417.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.