Vương Trạch Vinh tắm xong liền đi ra, tâm trạng hắn rất thoải mái. Lúc này Long Hương Băng đã bưng một bát canh lên.
- Phó thị trưởng Vương, thái thái gọi điện thoại bảo em nấu canh cho ngài, ngài uống mau cho nóng.
Nghe thấy là Lữ Khánh Phân gọi tới dặn, Vương Trạch Vinh cười nói:
- Bọn họ hay thích nấu canh.
Đối với Lữ Khánh Phân nấu canh, Vương Trạch Vinh khá sợ, mỗi lần uống canh thì lại có chuyện.
Cầm bát canh, Vương Trạch Vinh uống vài miếng là hết, sau đó nói với Long Hương Băng:
- Cô nấu rất được.
Long Hương Băng vui vẻ nói:
- Em làm theo lời thái thái dặn.
Không ngờ lại gọi Long Hương Băng là thái thái, Vương Trạch Vinh cười cười vì thấy khá thú vị.
Long Hương Băng lại bưng mâm cơm ra, Vương Trạch Vinh ngửi thấy mùi thức ăn mới biết mình đã đói nên cười nói:
- Cô không bưng cơm ra thì tôi đúng là quên mất.
Long Hương Băng nói:
- Hôm nay em làm toàn món Phó thị trưởng Vương thích ăn nhất, ngài làm mệt rồi, ăn mau cho nóng.
Vương Trạch Vinh chỉ vào ghế rồi nói:
- Cô cũng ngồi xuống ăn đi.
- Vâng.
Long Hương Băng gật đầu đồng ý, nàng ngồi xuống xới cơm cho Vương Trạch Vinh. Nàng rất thích cảm giác này, vì mình như là vợ của Vương Trạch Vinh vậy.
Ăn tối xong, Vương Trạch Vinh ngồi nghỉ một lát rồi nói:
- Cô không nên ngủ quá muộn, đi ngủ sớm đi.
Long Hương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036575/chuong-407.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.