Sau khi biết tình hình về Chu Tài Khâm, Vương Trạch Vinh nghĩ đến rất nhiều chuyện. Hắn bây giờ cũng biết một điều quan trọng đó là ngoài chỗ dựa mạnh ra thì cần có một nhóm người nhất định đi theo mình. Dù là quan tốt hay không tốt thì muốn làm một việc nếu không có người đi theo thì đừng mong làm được gì.
Quán Hà bây giờ vừa được điều chỉnh nên tình hình không rõ. Lãnh đạo mới đến cũng không biết ai đứng về ai. Ở trong hội nghị thường ủy với thiểu số phục tùng đa số, người được đa số thường vụ ủng hộ sẽ có quyền lên tiếng. Vương Trạch Vinh cũng không muốn mình muốn làm gì cũng bị cản trở.
Sau khi biết tình hình của Chu Tài Khâm, một loại cảm giác đầy áp lực đã xuất hiện. Vương Trạch Vinh cảm thấy không có ưu thế gì so với Chu Tài Khâm cả.
Bây giờ mình phải nắm giữ một nhóm thường vụ, nếu Chu Tài Khâm chăm chú làm việc vì nhân dân thì sẽ ủng hộ bọn họ. Vương Trạch Vinh suy nghĩ một chút rồi cảm thấy mình dù như thế nào cũng phải chiến đấu. Hơn nữa ý của Hạng Nam cũng không phải để mình dựa vào Chu Tài Khâm.
- Phó thị trưởng Vương, em pha trà cho ngài.
Long Hương Băng thấy Vương Trạch Vinh ngồi trên ghế suy nghĩ liền vội vàng đi pha trà mang tới.
- Ừ.
Vương Trạch Vinh cười cười cầm lấy.
- Long tỷ, mỗi ngày chị đều ở trong nhà không buồn sao?
Vương Trạch Vinh hỏi.
- Không có gì, làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036563/chuong-400.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.