- Tiểu Lý, lên tỉnh một chuyến.
Lý Thư Vũ đang ngồi trong văn phòng đột nhiên nhận được điện thoại của Bách Cường.
Đối với Phó chủ tịch tỉnh vẫn là chỗ dựa của mình, mặc dù bất đắc dĩ nhưng Lý Thư Vũ vẫn luôn hầu hạ tốt:
- Vâng, em lập tức đi ngay.
Bách Cường nói rất uy nghiêm làm Lý Thư Vũ luôn cảm thấy sợ.
Khi xe đến tỉnh thành, Lý Thư Vũ đuổi lái xe về, còn mình tự đến điểm bí mật của hai người. Bách Cường gọi mình đến nhất định sẽ không gặp ở văn phòng, ngoài làm chuyện đó thì Lý Thư Vũ không nghĩ ra có chuyện gì khác.
Quả nhiên Bách Cường đã sớm chờ ở đó, vừa thấy Lý Thư Vũ, Bách Cường liền bế bổng vào phòng ngủ.
Đối với người đàn ông này, Lý Thư Vũ luôn hết lòng phục vụ. Cô có được như hôm nay hầu hết là dựa vào Bách Cường.
Thời gian cũng không dài, Bách Cường đã già nên rất nhanh đã kiệt sức.
Lý Thư Vũ không dám tỏ vẻ bất mãn, cô đứng dậy lấy khăn ấm cẩn thận lau sạch cho Bách Cường. Nhìn cơ thể già nua này, Lý Thư Vũ không khỏi nhớ đến cơ thể cường tráng của Vương Trạch Vinh. Giá như Vương Trạch Vinh nằm trên người mình thì tốt biết mấy.
Sau khi làm xong, Lý Thư Vũ liền nằm xuống bên cạnh Bách Cường.
Trong phòng rất yên tĩnh, một lúc sau Bách Cường lấy tay vân vê ngực Lý Thư Vũ rồi nói:
- Lần này gọi em lên là muốn em phối hợp làm một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036542/chuong-391.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.