Cao Kiền sau khi bị gãy tay, Cao Thiên liền đưa con mình đến bệnh viện chữa trị. Cao Kiền nhìn đám người cục Công an rồi hét lớn:
- Là Lý Mẫn Nghiệp bẻ gãy tay con.
Vu Dương nói với Cao Thiên:
- Tôi vừa phê bình Lý Mẫn Nghiệp, đang chuẩn bị đình chỉ công tác. Cậu ta không có thù oán gì với Cao Kiền thì sao bẻ gãy tay đối phương cơ chứ, có lẽ là lầm rồi.
Cao Thiên giữ chặt lấy Cao Kiền rồi trừng mắt nhìn Vu Dương mà nói:
- Giỏi lắm.
Cao Thiên sao không biết lời Cao Kiền nói là thật, nhưng bây giờ không ai làm chứng thì có thể làm gì cơ chứ. Quan trọng cũng không phải những người này, mà là Vương Trạch Vinh. Chỉ có thể làm ngã Vương Trạch Vinh thì mới có thể thu thập đám người này. Cao Kiền không ngừng kêu đau, Cao Thiên cũng nhăn mày nhăn trán. Hắn biết Cao Kiền là loại người gì, lần này coi như một bài học:
- Cũng may bó bột tay thì sẽ khôi phục.
Vợ Cao Thiên là Hồng Thủy Lệ thấy con đau như vậy liền nói với Cao Thiên:
- Vương Trạch Vinh hiếp người quá đáng, ông cũng là Phó thị trưởng, chẳng qua không vào thường vụ mà thôi. Ông không kém hơn hắn là bao, con ông bị người ta chỉnh như vậy, vậy mà không dám có ý kiến.
- Bà biết cái gì?
Cao Thiên bực tức nói.
Cao Thiên hút vài hơi thuốc rồi nói với Cao Kiền:
- Đi, đến nhà Vương Trạch Vinh xin lỗi.
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036504/chuong-371.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.