Sau một hồi, Trương Tùng rõ ràng đã chuếnh choáng, nhìn Vương Trạch Vinh nói:
- Làm lãnh đạo thật sự là rất mệt, khi có cơ hội cần phải cố gắng hưởng thụ mới được. Chú còn trẻ, tôi thì không được rồi, tuổi càng cao thì bệnh tật lại càng nhiều hơn!
Vương Trạch Vinh cười nói:
- Trương ca sao lại nói như thế, anh sao có thể là già được chứ! Phạt rượu, phạt rượu!
Trương Tùng cười ha ha nói:
- Được, được, có sự ủng hộ của chú thì lão ca này còn có thể cạn một trận nữa.
Uống cạn chén rượu, Trương Tùng hỏi:
- Trạch Vinh, tôi nghe Đặng Tiến Triệu ở văn phòng nói chú không muốn sửa sang lại văn phòng?
Vương Trạch Vinh biết chánh văn phòng ủy ban Đặng Tiến Triệu đã sớm đầu nhập về bên Trương Tùng, đoán là hắn đã báo cáo chuyện mình không sửa sang lại văn phòng với Trương Tùng, khẽ mỉm cười nói:
- Cũng không phải chuyện gì quá lớn cả, chỉ là một văn phòng thôi, miễn là có thể làm việc là được rồi.
Trương Tùng nói:
- Trạch Vinh à! Lão Đặng cũng là có ý tốt mà thôi, có một số việc cũng không cần phải so đo với bọn họ quá. Từ sau lần phó thị trưởng Giang Duy xảy ra chuyện, văn phòng của hắn vẫn để không. Nếu chú không ngại thì tôi bảo bọn họ sửa sang lại căn phòng đó cho tốt, chú ra phòng ở giữa làm tạm, thế nào?
Trong lời nói lộ rõ ý muốn nắm giữ công tác ủy ban. Nghe thấy Trương Tùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036483/chuong-361.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.