Có rất nhiều người xếp hàng mua loại vé đắt nhất, Lữ Hàm Yên thấy thế đành phải từ bỏ ý định của mình. Thực ra Lữ Hàm Yên bây giờ không quan tâm chút tiền đó. Nàng không có quá nhiều cảm giác đối với tiền.
Vương Trạch Vinh cũng là như vậy, hắn vốn có không ít tiền, tiền lương hàng tháng về cơ bản cũng không dùng đến:
- Chúng ta đi tắm ở khu bình thường thôi vậy, chờ chắc lâu lắm.
Vương Trạch Vinh cũng không muốn tranh mấy cái vô vị này. Hắn biết đó chỉ là mấy khu ngâm mình lớn mà thôi, không ngờ còn làm ra cái gì mà khu Hoàng đế đã tắm. Đây chính là muốn lừa người.
Chẳng qua thấy mọi người hưng phấn như vậy, Vương Trạch Vinh chỉ có thể lắc đầu. Người có tiền bây giờ chỉ thích danh mà thôi.
Vé bình thường thì một trăm một vé, Vương Trạch Vinh mua hai vé. Hắn lại thấy vui vẻ vì mình có cảm giác trở thành nhân vật nhỏ bé trước đây.
- Theo tình hình bây giờ thì thấy Huyện Đại Phường phát triển rất nhanh.
Lữ Hàm Yên cũng rất vui vì thành tựu mà Vương Trạch Vinh đạt được.
Vương Trạch Vinh nói:
- Có thêm mấy người có đầu óc đến đầu tư thì kinh tế sẽ không ngừng phát triển.
Hai người vừa cười vừa nói rồi đi tới khu vực tắm.
Hắn đi tới nơi soát vé thì một cô gái xinh đẹp đi tới cầm vé rồi nói:
- Hai vị theo tôi.
Sau đó dẫn hai người đi đến khu dành cho Hoàng đế.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036357/chuong-299.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.