Phó chủ tịch thường trực đúng là khác với cấp khác, thời gian tự do nhiều hơn. Dù là hắn làm việc riêng thì cũng không ai nói gì, có lẽ đều đoán hắn đến chỗ khác kiểm tra công việc.
Ngô Đại Giang chăm chú lái xe làm Vương Trạch Vinh cảm thấy khá buồn cười. Ông bạn học này bây giờ rất trung thành với hắn.
Vào khu công nghiệp, Vương Trạch Vinh thấy một tình huống mới đó là con đường đi thông khu nhà hắn đã được mở rộng thêm, hai bên đường trồng khá nhiều cây cỏ và hoa.
Thấy cảnh này, Vương Trạch Vinh không cần nghĩ cũng biết là chủ khu công nghiệp làm như vậy là để lấy lòng hắn.
Ngô Đại Giang ngồi trong xe đợi Vương Trạch Vinh. Sau khi xuống xe, Vương Trạch Vinh cầm cặp đi vào trong nhà. Trên đường đi hắn gặp không ít người già. Những người này nhìn Vương Trạch Vinh đều có ánh mắt khác lạ. Trên mặt không ít người lộ ra vẻ nịnh bợ.
Đi vào nhà, Vương Trạch Vinh thấy trong nhà có rất nhiều người. Ngoại trừ bố mẹ hắn ra thì còn không ít bà con họ hàng. Trước kia đám họ hàng này ít khi qua lại nhà Vương Đại Hải, trong đó có một ít người cậy mình làm ở phòng ban tốt ở trên huyện nên không để mắt nhà Vương Đại Hải. Bây giờ thấy Vương Trạch Vinh lên làm phó chủ tịch thường trực, những người này liền đổi mặt ngay. Lúc rảnh rỗi đều chạy đến nhà Vương Đại Hải giúp mọi việc.
- A, Trạch Vinh về rồi.
Thấy Vương Trạch Vinh đi vào,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036126/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.