Hôm sau Lữ Khánh Phân từ trong phòng đi ra, mặt rất kém như cả đêm không ngủ.
- Mẹ sao thế, mẹ mệt lắm không?
Lữ Hàm Yên thấy mẹ mình như vậy liền có chút lo lắng.
Vương Trạch Vinh thấy Lữ Khánh Phân như vậy cũng rất giật mình, trong một đêm mà Lữ Khánh Phân lại có vẻ già đi rất nhiều.
Lữ Khánh Phân vẫy Vương Trạch Vinh và Lữ Hàm Yên ngồi xuống rồi nói:
- Tiểu Vương, Hàm Yên, hai con ngồi xuống. Hôm nay mẹ có chuyện muốn nói với Hàm Yên.
- Mẹ, chuyện của con để sau rồi nói, phải đưa mẹ đi khám đã.
- Mẹ không sao.
Lữ Khánh Phân cố cười nói.
- Hàm Yên, con bây giờ đã kết hôn. Có một số việc mẹ suy nghĩ rất lâu và cảm thấy bây giờ nên nói với con.
Lữ Khánh Phân dùng tay vỗ vỗ Lữ Hàm Yên.
Thấy Lữ Khánh Phân như vậy, Vương Trạch Vinh thật sự rất khó thể tin đây là người phụ nữ hám lợi. Lữ Khánh Phân hôm nay như thay đổi thành người khác.
- Hàm Yên, con vào phòng mẹ lấy cái cặp màu xám ra đây.
Lữ Khánh Phân nói với Lữ Hàm Yên.
- Là chiếc cặp mẹ để ở gầm giường ạ?
Lữ Hàm Yên hỏi.
- Ừ, con lấy ra đây.
Vương Trạch Vinh đã nghĩ tới Lữ Khánh Phân muốn làm gì. Hắn nhìn Lữ Khánh Phân. Trong suy nghĩ của hắn thì Lữ Khánh Phân không phải người như thế này.
Cặp có một chiếc khóa nhỏ, Lữ Khánh Phân dùng chìa khóa mở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036073/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.