Sau lễ tốt nghiệp, Vương Trạch Vinh trở thành đối tượng mà mọi người muốn quan hệ nhất. Trong từng đó học viên mà chỉ có mình hắn được Bí thư Hạng khen và gọi vào ăn cùng. Việc này nói rõ tiền đồ của Vương Trạch Vinh rất sáng. Bây giờ không nhân cơ hội mà quan hệ thì chẳng lẽ đợi hắn trưởng thành mới đến ư?
- Trạch Vinh, nhân lúc mọi người chưa rời đi thì chúng ta tụ tập một chút.
Sáng hôm sau Thạch Vân Bình tìm đến chỗ Vương Trạch Vinh.
- Được, tôi cũng đang có suy nghĩ này.
Vương Trạch Vinh cũng muốn trao đổi với các bạn học.
Thấy Vương Trạch Vinh đồng ý sẽ đi, Thạch Vân Bình liền tươi cười mà nói:
- Hôm nay không có ai khác, chỉ có mấy người quen mà thôi.
Vương Trạch Vinh biết mấy người kia là trong nhóm của Thạch Vân Bình.
Thạch Vân Bình bây giờ rất vui vẻ, hắn giờ đã là thị trưởng.
Xe cao cấp từ từ lăn bánh, Thạch Vân Bình đưa tay ra mời.
Vương Trạch Vinh vừa thấy xe này thì biết tốt hơn trước không ít, liền cười nói:
- Xem ra anh lại lên chức.
Thạch Vân Bình có chút đắc ý mà nói:
- Thị trưởng.
Vương Trạch Vinh nói:
- Chúc mừng, sau này tôi phải nhờ anh rồi.
Thạch Vân Bình khẽ đấm Vương Trạch Vinh, cười mắng:
- Sao lại nói như vậy, sau này ai nhờ ai khó mà nói rõ được. Có lẽ tôi phải nhờ cậu đó.
Hai người cười cười vào xe.
Thạch Vân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036025/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.