Vương Trạch Vinh vừa đi, Trương Tất Trường liền vào phòng thì thấy vợ mình Chu Lệ đang xem món đồ mà Vương Trạch Vinh tặng. Không ngờ bà vợ của mình lại có hứng thú đối với đồ thủ công mỹ nghệ này, cười nói:
- Chỉ là một hàng mỹ nghệ, em còn nhìn ra cái gì sao?
- Ông xã, e là anh nhìn nhầm rồi, anh lại đây mà xem đi.
Chu Lệ cười nói.
Lời này dẫn tới sự chú ý của Trương Tất Trường, đi tới ghế salon ngồi xuống rồi nhận lấy nhìn xem.
- Không có gì đặc biệt cả, chắc là đồ giả cổ.
Trương Tất Trường cười nói:
- Tâm ý của Tiểu Vương thật hiếm có, còn nhớ rõ tôi đã dìu dắt cậu ta, tiền đồ thằng bé này có thể bồi dưỡng.
Chu Lệ cười nói:
- Lúc đầu em cũng nghĩ giống anh, giờ cầm lên tay mới biết là thứ không tầm thường, anh nhìn đi, thứ này không thể do thời hiện đại làm được. Anh nhìn cách chế tạo này, tất cả đều có đặc điểm của người Tống. Em đoán ít nhất vật này cũng là vật thời Tống, hẳn là rất đáng giá đó!
- Ồ!
Trương Tất Trường cầm lại một lần nữa quan sát cẩn thận, y rất tin bà vợ của mình, một giáo sư lịch sử, cũng có một số nghiên cứu về phương diện này.
- Thằng ranh này, cầm một đồ cổ đến bịp mình!
Trương Tất Trường dở khóc dở cười, vốn còn tưởng rằng đây chỉ là một đồ thủ công mỹ nghệ hiện đại, cũng không đắt lắm, giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036012/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.