Ngày 30 tết, sáng hôm đó Vương Trạch Vinh đã bị đánh thức vì tin nhắn. Nhìn người nhắn tin, Vương Trạch Vinh không khỏi thở dài một tiếng trong lòng. Có rất nhiều người nhắn tin mà từ trước đến nay Vương Trạch Vinh không ngờ đối phương sẽ nhắn cho mình.
Vương Trạch Vinh làm ở xã Hoàn Thành mấy năm trời nhưng tổng cộng tin nhắn chúc tết cũng không nhiều bằng bây giờ.
Nhận được nhiều tin chúc tết như vậy, Vương Trạch Vinh lúc đầu rất hưng phấn. Có nhiều bạn bè ân cần thăm hỏi mình như vậy làm Vương Trạch Vinh rất ấm áp. Nhưng càng xem, tâm trạng Vương Trạch Vinh liền trở nên bình thường. Tin nhắn rất nhiều, hắn đọc gần 20 tin mà nội dung gần như đều là chúc mừng, thăm hỏi. Nhưng tin đều là sao chép, chẳng có thành ý gì hết.
Tiền Thanh Phân đi tới gọi Vương Trạch Vinh ra ngoài đi chợ với mình một chút. Con trai về nên bà muốn dẫn đi cho hãnh diện.
- Vâng.
Vương Trạch Vinh đồng ý rồi đứng dậy. Vừa đi vừa đọc tin nhắn. Mấy năm không cùng bố mẹ đi dạo phố nên hắn cũng muốn đi.
Có lẽ sáng nay rất nhiều người nhắn tin đến nên điện thoại di động không ngừng vang lên. Có người ở xã Hoàn Thành, có người trên huyện, có người trên tỉnh, có cả những bạn học hồi cấp một, cấp hai, cấp ba. Vương Trạch Vinh chọn ra mấy người quan trọng mà nhắn lại.
Nhìn đột nhiên nhiều người nhắn tin chúc mừng mình như vậy, Vương Trạch Vinh lúc này mới thấy mình cũng quen
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3035999/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.