Đến đúng ngày 29 tháng 12 âm lịch trường mới cho các học viên khóa học Thanh niên xuất sắc nghỉ, đến mồng 8 thì quay lại.
Đối với các quan chức thì ngày tết là thời gian bọn họ bận nhất. Có lẽ tổng cộng công việc cả năm không bằng mấy ngày này? Vì sao lại như vậy. Bởi vì bình thường muốn đến thăm lãnh đạo thì phải có lý do chứ. Lãnh đạo cấp trên, ngang cấp, bạn học đều phải tạo quan hệ. Đương nhiên còn có cả bà con họ hàng, bạn bè. Theo bọn họ thấy nếu không đến thì sẽ là có lỗi, rất nhiều vấn đề xảy ra đều là do lễ tết không đến nhà tạo thành. Tiền nhất định phải tiêu, nhưng việc này không làm sẽ là mắc sai lầm.
Vừa tan buổi học cuối thì trong khuôn viên trường đã có không ít xe. Làm Vương Trạch Vinh không ngờ đó là mình còn chưa ra khỏi cửa lớp thì các đồ đặc sản đã chất đầy trong ký túc. Mặc dù bản thân Vương Trạch Vinh không dùng nhưng chỗ dựa như ẩn như hiện của hắn làm các bạn học coi trọng. Vì thế bọn họ đều mang đến một phần cho Vương Trạch Vinh.
Mang về thế nào bây giờ? Vương Trạch Vinh đúng là đau đầu với việc này. Đám bạn học không hổ là kẻ lão luyện, tất cả đều có hành động. Ví dụ như một bạn học là lãnh đạo huyện chạy đến nói vài câu với Vương Trạch Vinh, trước khi đi còn không quên để lại mấy món đặc sản. Đây không phải là quà tặng, nó đại biểu cho ý của bạn học nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3035995/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.