Sau khi có được nhiều tiền, suy nghĩ của Vương Trạch Vinh liền thay đổi. Nếu như có thể lợi dụng tốt năng lực này thì muốn kiếm nhiều hơn nữa cũng không phải việc khó. Nhưng con người luôn có mục tiêu theo đuổi của mình. Vương Trạch Vinh vẫn có một giấc mơ đó là phải làm thật tốt trong chốn quan trường. Từ sau khi biết được quan khí, giấc mơ của hắn càng lúc càng mãnh liệt hơn. Hắn hy vọng có thể thấy mình đi được bao xa trong chốn quan trường.
Về đến khách sạn, chuyện Vương Trạch Vinh chọn đá kiếm được 7 triệu rất nhanh truyền ra, điều này khiến khá nhiều người đến hỏi chuyện Vương Trạch Vinh.
Nghe Vương Trạch Vinh kể lại, mọi người đều hâm mộ vì hắn quá may mắn.
Ngâm mình trong nước nóng, tâm trạng Vương Trạch Vinh vô cùng kích động. Tắm xong hắn ra ngoài cầm điện thoại di động gọi cho Lữ Hàm Yên.
Im lặng nghe Vương Trạch Vinh nói xong chuyện ngày hôm nay, Lữ Hàm Yên cũng thấy vui thay Vương Trạch Vinh. Nhưng nàng không quá để ý Vương Trạch Vinh có bao tiền mà chỉ quan tâm nói:
- Trạch Vinh, thời tiết phía Nam khác chỗ chúng ta, anh nhớ giữ sức khỏe, không được ăn đồ lạnh đâu đó.
Lời này của Lữ Hàm Yên làm người nghe ấm áp trong lòng, Vương Trạch Vinh cười nói:
- Anh không phải trẻ con nữa mà, không yếu như vậy đâu.
- Em nhớ anh.
Lữ Hàm Yên nhìn thấy trong phòng làm việc không có ai liền nhỏ giọng nói.
- Ở đâu nhớ?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3035939/chuong-91-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.