Kỳ thật, đã trường kỳ lăn lộn trong xã hội, có mấy ai là kẻ gà mờ chứ? Lục Nhược Ba cũng có thể coi là nhân vật tinh anh trong xã hội, bề ngoài tưởng như cô đã quá chén, kỳ thật cô vẫn còn rất tỉnh. Vừa liều mạng uống rượu với Tiểu Giang, cô vừa âm thầm quan sát Vương Trạch Vinh.
Lục Nhược Ba đã điều tra tình hình Vương Trạch Vinh. Cô cũng rất tò mò đối với sự phát triển của Vương Trạch Vinh: một tiểu nhân vật trong xã có thể đi được tới hiện tại chỉ có thể dùng “vận khí” để hình dung. Nhưng Lục Nhược Ba lại không nghĩ như vậy, cô cảm thấy trên người Vương Trạch Vinh có gì đó mà người khác không thể thấy được. Nghĩ đến đây, Lục Nhược Ba dò hỏi Vương Trạch Vinh:
- Chủ tịch Vương, phó trưởng ban Trương Tất Tường trên tỉnh ủy là họ hàng của anh à? Tôi cũng rất quen thuộc ông ấy.
Vương Trạch Vinh mỉm cười nói:
- Chỉ quen biết một chút mà thôi.
Vương Trạch Vinh nói một câu liền không nói gì nữa, giữ vẻ thần bí có lợi hơn. Hiện tại Vương Trạch Vinh đã không còn là kẻ gà mờ mới vào quan trường nữa. Có những thứ chỉ nói một nửa để người ta đoán nốt phần còn lại mới càng thú vị. Có lúc hắn trốn trong nhà âm thầm cười, mình từ một nhân viên bình thường leo thẳng lên tới Quyền chủ tịch xã, thật là chẳng khác gì đang đi trên dây thừng. Điều thú vị chính là trên đường đi của mình, có không ít người bên cạnh giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3035874/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.